Gập ghềnh trên đường

stop-worry

Bạn kể, Mình thường cằn nhằn hay than phiền về những trục trặc trên đường, trên mọi mối tương giao. Có lẽ tại mình luôn muốn mọi thứ êm ả tốt đẹp. Nhưng đúng là, dù con đường có mới đến đâu cũng vẫn có những chỗ gồ ghề. Có bạn nói với mình, thì nhờ con đường như vậy, xe chạy mới thận trọng. Nếu êm quá thì sẽ như câu thơ của một thi sĩ Pháp: 

“Đường êm quá ai đi mà nhớ ngó,
đến khi hay gai nhọn đã vào xương”.

Ít khi trong ngày chúng ta cảm thấy vui, mà thường thấy rõ những bực dọc bởi những trúc trắc. Những việc không như ý đôi khi chỉ xảy ra một thoáng, nhưng ảnh hưởng nặng nề trong tâm rất lâu. Như đi qua con đường ổ gà, cảm giác bực dọc về con đường không tốt đó theo trong tâm, và sẽ được kể đi kể lại nhiều lần.

Sau chuyến du lịch trở về, tâm chỉ ghi nhận những gì không hài lòng về sự tổ chức của chuyến đi, còn niềm vui trên đường thì ít nhớ.

Những điều này rất đơn giản, ai cũng biết cũng hiểu, nhưng vẫn để nó nặng nề trong tâm. Mình cũng thấy vô lý, vài việc không vui nho nhỏ trong tương giao, cũng đủ làm quên rằng mình đang sống! Vui với cuộc sống đang an lành đâu có gì khó khăn, mà sao lại là khó nhỉ.

Thôi, mình tự răn nhắc mình khi đọc câu đơn giản này vậy, hãy vui trên con đường đang đi, những gì có gặp chỉ là ổ gà gập ghềnh lụp sụp, chứ gặp thiên tai hay nhân tai thì còn  biết nói sao.

Trang 4 của 92« Đầu...234567...203040...Cuối »