ngục tù vững chắc

prison

Cũng chưa là gì quan trọng cho lắm, chỉ một chút ân hận về một lỗi gây phiền cho người, nghĩ quanh quẩn, bởi mọi việc vốn chu toàn, nay không chu toàn!

Từ việc nhỏ mới dễ nhận ra rằng, rất khó cho qua những gì quanh quẩn khó chịu trong tâm.

Xin lỗi thì đã xin lỗi, nhưng cảm giác bứt rứt trong tâm cũng chưa tan.

Trong cuộc sống thì biết bao nhiêu điều đáng ân hận tiếc nuối, do sơ suất, do không tự chủ kịp…

Khi một việc chưa lớn lao mà để ý được, là bước đầu để tâm dừng lại. Thói quen dừng lại không phải để khỏi ân hận những việc sơ suất của mình, mà để có thể dừng những điều không hay khi tâm bắt đầu nuôi lớn. Khi tâm tự xây cho mình một vòng lao lý của tham vọng, của tranh đoạt mới thấy đó là xây ngục tù vững chắc, bởi tâm chỉ quan quẩn những điều đó.

Có một công án nổi danh của Nhật về một con ngỗng trong bình, làm sao để con ngỗng thoát ra mà không đập vỡ bình.

Rất nhiều lời bàn cho công án này.

Bạn im lặng một lát, rồi nói: Thói quen chạy theo suy nghĩ quả là thật khó để dừng. Thiền sư Triệu Châu có nói “Ta mười tám tuổi đã phá tan gia sản”. Còn mình tới giờ, xây ngục tù càng lúc càng vững chắc hay sao nhỉ!

Trang 1 của 176123456...102030...Cuối »