Có một ánhsao

The-star

Khi mọi thứ như bầu trời tăm tối, không biết nên đi đường nào cho đúng, cho sự việc đang bế tắc được hanh thông. Bạn nói thế.

Tuy rằng nhìn lên bầu trời, những ánh sao nhấp nháy, khi mặt trời tắt hẳn những ánh nắng cuối cùng, bầu trời đen thẫm, thì ánh sao kia lấp lánh khôn cùng. Nhưng trong tâm thì hiểu thế nào cho ra ánh sao lấp lánh, khi mọi việc ở thế bế tắc gãy đổ.

Mọi thứ mất định hướng càng mất định hướng thêm khi tâm khư khư những suy nghĩ cho rằng mình đã suy nghĩ kỹ và đã đúng. Đã là một tâm chết cứng, thì biết sao cho tâm mềm dẻo trôi chảy để có chút ánh sáng nhìn cho ra mọi việc đang thế nào.

Bạn thường không tin, chỉ đơn giản tâm lắng lại, thì ánh sáng giải quyết xuất hiện. Có lẽ mình không nghĩ rằng một cuộc đời rắc rối, mà dễ dàng giải quyết vậy sao. Và cứ thế tâm càng chết cứng trên những suy nghĩ kiên cố được vun bồi lâu nay.

Và mình luôn muốn bên kia, cái bên đang khăng khăng đó, phải nhìn cho ra những sai lầm do thói quen lâu nay của họ. Có lẽ quên rằng, người có thể làm được điều đó lại là mình và tâm mình.

Mọi thứ xảy ra đã đủ để tâm bị bao trùm bóng tối rồi, nhưng nếu nói rằng, mình chỉ lo bóng tối mà quên rằng những ánh sao lấp lánh kia, thì là điều vô lý. Đâu phải mình chỉ vô lý lần này, mà dường như đã đi từ vô lý này đến vô lý kia, đến nỗi mọi chuyện xảy ra đến nông nỗi này!

Nhưng mình sẽ bắt đầu từ đâu. Bạn hỏi thế, rồi tự đáp. Mình hiểu rõ câu của Walph Waldo Emerson, tác giả của những bài thơ rất hay. Nhưng mình chỉ khen và hiểu. Còn nhìn ra những gì thật sự chứa đựng qua những lời đơn giản đó thì lại cho qua “Để biết được rằng có ít nhất một cuộc đời
Trở nên dễ dàng hơn bởi những gì bạn sống“.

Trang 2 của 353123456...102030...Cuối »