Ngay đó và sau đó

NgayDoSauDo

Bạn hỏi: Không biết sao chuyện đang xảy ra trước mắt mình chịu được. Nhưng sau đó nghĩ lại thì không chịu được cảm giác lùng bùng trong tâm…

Thường để ý trạng thái này trong tâm. Bình thường cảnh trước mắt tâm chỉ hơi khó chịu, nhưng sau đó là bão bùng. Và người ta tìm quên trong nhiều cách như xem phim, nghe nhạc, đọc sách, tâm sự… Rồi dần nguôi đi, thỉnh thoảng chợt nhớ lại vẫn thấy khó chấp nhận cảm giác tâm đang chịu.

Cứ thế mà tâm qua được từ việc này đến việc khác…

Sau đó thì sao?

Thì cứ thế mà đến già, khi tâm không đủ sức nạp chuyện mới nó sẽ nhắc đi nhắc lại những gì đã chứa lâu nay. Chính vậy, khi ở gần người già cho là họ “lẩm cẩm” cứ nói hoài chuyện cũ!

Nghe thì cũng thấy sợ thiệt!

Cho đến khi nào tình cờ nhận ra rằng, tâm cứ nghĩ đi nghĩ lại, và không đủ sức để dừng, hoặc giả chính mình cứ nuôi mãi. Lúc đó tự khắc nhận ra những gì đã hiểu lâu nay, mọi khổ sầu do mình cứ nuôi lớn tư tưởng , nên chuyện đáng buồn sẽ càng buồn thêm. Lúc đó mới tin rằng dừng suy nghĩ là cứu được tâm mình, rồi cũng cần thời gian để quen nhận ra và dừng.

Bạn sẽ thấy tâm mình dễ chịu hơn, tuy vẫn khó chịu nhưng không dai dẳng như lúc trước nữa.

Dần dà sẽ thấy mình đã để đời mình trôi qua từ năm này qua năm khác mà chưa từng cứu lấy tâm mình. Tự nhiên có sức mạnh để không lưu giữ và tô đậm những vết thương trong tâm. Tuy rằng cũng mất thời gian để sức dừng này nhẹ nhàng, mới không gây phản ứng. Đôi khi vì gấp gáp, đè nén để không nghĩ tới, chỉ làm mình kiệt sức và tâm trở nên khô cằn.

Bạn lặng im,nhìn vu vơ lên tờ lịch mỏng manh cuối cùng, như đời sẽ qua trang mới.

Trang 111 của 121« Đầu...102030...109110111112113114...120...Cuối »