Ngay nơi đâu

8-JAN-2018

Nhìn bức tranh không có gì đang lưu tâm, bình thường như bao cảnh lướt qua mắt mà không để lại dấu ấn nào.

Bạn nói: Điều đáng buồn cười là chính bước chân mình mình còn không biết đây!

Cái nhìn tích cực trên mọi vấn đề, có lẽ đó gọi là đơn giản.

Bạn nói: Có thể tại hoàn cảnh chưa ở cảnh khốn cùng! Nên dễ có cái nhìn tích cực.

Hoàn cảnh chưa đến nỗi nào mà mình còn buồn phiền đến mức này, nếu đến nỗi nào thì biết nói gì nữa! Mỗi ngày còn bước đi được, mà mình chưa bao giờ biết quý, cho đến một hôm đi đường gặp một hoàn cảnh đáng buồn hơn, từ đó mới chịu nhận lời nói của các bậc thầy đáng nên lưu tâm.

Mình mong hạnh phúc xa vời, nhưng nếu biết được hạnh phúc ngay chân mình, thì cũng như hạnh phúc mình đang tìm.

Điều đó có thể so sánh vậy không?

Có thể không, nếu chưa hiểu được chính mình. Chỉ khi chợt nhận ra điều này, nhìn cảnh bình thường quanh mình, như tâm tầm thường của chính mình. Mới thấy, thật ra mình không mong gì hơn một tâm bình an đâu. Bởi khi tâm an bình, mọi thứ sẽ dễ chịu hơn. Lúc đó may ra thấy câu nói đơn giản trên, cũng có lý.

Trang 91 của 102« Đầu...102030...899091929394...100...Cuối »