Vó ngựa bên đường

vonguabenduong

Nghe tiếng lọc cọc của móng ngựa vang trên đường nhựa, tôi nhìn theo chiếc xe ngựa tân tiến, chạy giữa hai hàng cây. Lạ! Nơi xứ sở sương mù này, lại nghe tiếng vó ngựa.

Tiếng vó ngựa của một thời xa xưa. Chưa hiểu vì sao tiếng lọc cọc trên con đường chiều nay bâng quơ đến vậy. Hàng cây lạ hoắc, chẳng biết tên gì, nó đứng trơ trọi chịu hết mùa đông, nghe nói sang xuân ấm sẽ ra lá. Rồi cứ thế, mùa đông trơ trụi, sang xuân lá xanh. Bây giờ hai hàng cây già cỗi được chăm sóc cẩn thận hơn và được bảo vệ hơn, bởi cái cũ xưa mang giá trị dấu ấn thời gian nó tồn tại, cây càng già cỗi lâu năm càng quý.

Có những điều khi nổi lên bề mặt, như một báo hiệu, chỉ thấy bâng quơ chưa hiểu vì sao, cái ẩn khuất còn nằm bên dưới.

Hoá ra chỉ là tiếng lọc cọc năm xưa của buổi sáng đứng trên sân thượng nghe tiếng lạc ngựa vang trong trời mờ sáng, có lẽ xe ngựa chở hàng sớm cho kịp buổi chợ đầu.

Chẳng lẽ chỉ có thế. Hoá ra cũng chẳng phải thế, mà chỉ vì, buổi sáng trên sân thượng với một người. Bây giờ người đã đi ra khỏi thế giới này, đến đâu nhỉ. Bùi Giáng có lần thở dài “Bốn phương trời người đứng ở nơi đâu”.

Mọi sự khi nhận thấy chỉ là ở khoảng đâu đó, sau khi nó đã hình thành, mà đầu nguồn khó tìm thấy được. Cái chúng ta nhận ra khi sự việc có mặt khá lâu trong tâm. Tìm cho ra đầu nguồn cũng chẳng dễ. Nếu không phăng tận cội nguồn, thì những chữa trị chỉ là tạm thời trong giai đoạn bức bách khẩn cấp.

Nếu bạn chưa hiểu vì sao sự việc đến thế này, bởi manh mối khi phát khởi mình không hay, có thể vì chúng ta vô ý, có thể vì nó quá vi tế nhỏ nhiệm khiến mình không nhận ra, và khi nhận ra mọi việc đã đi quá đà.

Cẩn trọng khi vừa thấy manh nha, tuy có thể thấy sự việc dường như bắt đầu, nhưng chúng ta thường cho qua, bởi thấy chẳng đáng quan tâm. Bây giờ mọi việc đã như thế này, cách giải quyết chỉ còn là băng bó vết thương. Người ta thường nói đến danh từ “manh nha”, “mầm mống”, nhưng mấy khi mình nhận ra khi nó vừa manh nha trong tâm mình. Sự bén nhạy thường có chỉ là sự bén nhạy của sự việc qua mắt, chứ ít khi bén nhạy với tâm khởi. Mà vạn mối tang thương chỉ từ một niệm khởi nhỏ nhiệm, như mồi lửa nhỏ, đâu biết lúc nào đủ duyên để nó bùng lên thiêu hủy tất cả.

Tiếng vó ngựa chiều nay, như nhắc nhở những gì có mặt, những gì đang khiến chúng ta lao đao, chỉ bởi ngay từ khi sinh khởi mình đã bất giác để trôi theo.

11-3-2002

Trang 188 của 188« Đầu...102030...183184185186187188