Vui được bao nhiêu

how-much-enjoy

Chuyện thường ngày đây! Thì mỗi ngày mình có bao nhiêu đó, tất cả những gì gọi là mình đang có. Nhưng mình vui được bao nhiêu nhỉ.

Nếu đôi lúc chợt tự hỏi, thì lúc đó có niềm vui, dù đang thế nào thì vẫn có những gì mình đang có.

Bạn nói, tại sao những điều đơn giản thế này, mình lại để vuột qua, cả ngày dường như bực bội hoàn cảnh mình đang lâm vào. Dù rằng vẫn đang có ăn có mặc, đi đứng nói năng. Bao nhiêu đó vẫn chưa làm mình nhận ra rằng đó là niềm vui, là sao nhỉ!

Điều đó cho thấy tâm tình chi phối cái nhìn về mọi chuyện. Đôi lúc nghĩ là cho qua, nhưng cất giữ sâu lại đó, chờ ngày đầy, hết chứa nổi thì đổ ra luôn. Chỉ là tâm không yên, nên không nhận ra niềm vui về những gì đang trong tầm tay, cho đến khi không còn!

Mình cũng hiểu, có vui mới tiến bước được. Nếu không tâm sẽ trì trệ quanh quẩn trong những suy nghĩ rơi vào ngỏ cụt, mà tưởng rằng làm thinh giữ như vậy là bình an.

Chính vậy mới luôn có những điều rất đơn giản đâu đó, để vực mình dậy, nếu không dễ trợt dài trong những suy nghĩ yếm thế.

Những câu nói thế này, không phải để mình giẫm chân một chỗ, mà chỉ nhắc để nhận ra là có thể vui được trong những gì đang có ít ỏi này. Từ niềm vui đó mà có tinh thần tiến bước.


< Trở về mục lục

4 thoughts on “Vui được bao nhiêu

  1. Thank you for sharing, TL. Your situation is relatable to all of us right now! It can be difficult for family members to stay at home 24/7, but you know how to enjoy your free time and spend more time with your mom–That’s really good!

    The author used the quote and graphic to show us how to adapt during the pandemic. We should enjoy what we didn’t have time for before quarantine! Great read.

  2. Thank you for the message. Simple yet powerful. Also thank you to the Corona Virus Bo Tat for the opportunity to stop and slow down (the whole world). With the time and opportunity lately I noticed that since we HAVE TO stop our activities and routine, we are forced to observe more of what we having and the simple things we are forced to “be” with. The simple, waking up in the morning with no where to rush to; the simple eating with your family members which has been so long we didnt have the chance to; the simple reading a book that was stored on our shelf so years and much more. Through this opportunity to are faced with either to suffer with the boredom or suffocation of nothing “important” or exciting to do or else embrace and accept the situation and slowly recognize the “joy” in all that we have at the moment. I am grateful for this and has been able to recognized so much about myself and my mind. It has been quite a while that I did not stop to realized I have not hugged my mom and truly enjoy her presence (even though she is the same naggy and bossy person haha). But then slowly starting to accept and treasure the naggy bossy mom of mine. In addition, what I discovered with myself was that all these time I kept looking out at my mother and family behavior and wanting to change “them” and have not realized the root of all my problems at home was my mind of wanting to “control” everything that goes on around me. Without the control then there is nothing to change and thus there is no problem. hahahaha khoe qua.

    Again, thank you writer for this opportunity to share and also to reflect on this simple yet powerful message.

    • Người xưa có câu thế này “Nếu anh không biết dừng, đời sẽ dạy anh dừng”. Dù đã học, đã hiểu đã quá nhiều, đến nỗi nghĩ rằng mình không cần học nữa. nhưng chữ “dừng” vẫn không thể ứng dụng được.
      Cho đến khi một hôm…

Trả lời TL Hủy

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *