Thế nào tốt nhất

 

2-may-2017

Khó mà biết thế nào là tốt nhất giữa bỏ đi hay giữ lại! Tâm tư thường phân vân giữa nắm giữ và buông đi. Đã phải chọn lựa thì không có gì là dễ. Nếu dễ dàng thì đâu băn khoăn hỏi ý kiến nhiều người, để mong ai đó có ý giống như mình nghĩ để mạnh dạn giữ lại hay buông đi.

Mọi chọn lựa thường theo ý chủ quan của mình, dù đã hỏi kiến nhiều người.

Tuy rằng cuộc sống như bức tranh do chính mình phác họa và vẽ, nhưng đôi lúc hoàn cảnh không cho phép như ý. Có thể bây giờ là lúc nên giữ lại hay buông đi trong một tâm thức hiểu rõ rằng, mọi chọn lựa được-mất bên ngoài chỉ là theo hoàn cảnh, để bình an cho người và cho mình mà thôi.

Có lẽ vậy sẽ giúp tâm tư vui vẻ an bình hơn.

 


< Trở về mục lục

9 thoughts on “Thế nào tốt nhất

  1. Again, a simple yet so dead on point issue that I go through. From small matters to big matters, I noticed my mind is always in this constant battle between pushing (letting go) or pulling (holding on). It is truly hard to just say “just let it” when our mind is hurting so much and we kept seeing the pleasant memories of the past or the pleasant vision of the future. When my mind start seeing these memories or vision then it automatically does not want to let go. But then when the hurt and pain arises then I remember that it is because of holding on therefore I need to let go in order to ease the hurt and pain….but then the pleasant memories or vision come back and then you want to hold on again. Back and forth and back and forth.

    And another great point the writer brought up was going around to ask for advice on what to do. In the back of my head I already chose the option already but just wanted to hear from someone else what I subconsciously chosen is correct and validated.

    So not until one day I truly noticed that it is not really the act of letting go or holding on which is crucial for me to be at peace, but it is the following of the thoughts (memories or vision or even the thoughts of letting go or holding back) which is the root.

    So like what the writer wrote, the most crucial thing to do is…..”Cái khó là chưa có thói quen dừng tâm lại.”

    Not until I truly was struck with the moment when my mind truly grasp this and realized that the whole time I was just making it worst by continuing to feed the original thought. And only then I stop and truly liberated myself for that time. Then again the thoughts will arise again and I have to stop again. And again and again I do the same thing until I was able to have the habit of stopping it and not following it for so long. And when the time of the connecting thoughts was shortened I see my suffering began to slowly reduced and the my mind is at peace more than before.

    May we all just stop more and more and truly be at peace. Lets do this practice together everyone!!!!! Thank you writer for your reminder.

    • You are definitely right. I will try that method. Tại minh không phải đối đầu với sự việc rồi mình gọi đó là bình an. You are right good/bad memories keep comes and goes.

  2. Thanks for applying the quote to the lecture. Especially, the author explains more than the quote in the third paragraph. The art means we can use our ability or skill to do something, but how can we make our live as the painting all the time?

    Yes, the author is right. It depends on the situation at the time we should let it go or hold it, and accept all results without sadness, instead of focusing on mingling both. Then, we will have a peaceful mind.

    • “Mọi chọn lựa được-mất bên ngoài chỉ là theo hoàn cảnh, để bình an cho người và cho mình mà thôi”.
      Nghĩ cho cùng thì có gì là mất mát nhỉ!

  3. Có nhiều khi mình bị hối tiếc nhưng cũng có lúc thấy thật thảnh thơi và bình an. Nhiều khi được rồi thì càng rắc rối và phiền não.

    • Đôi lúc sự nắm giữ hay buông bỏ chỉ là ý niệm của tâm mà thôi.
      Để ý được điểm này mới có thể bình an thật sự.

  4. Thật đúng vậy, tâm lý chung thì còn đang phân vân mới hỏi nhiều người, mong có người cùng ý với mình để dễ dàng quyết định, như vậy sự chọn lựa ở thời điểm đó là tốt nhất rồi.
    Tuy nhiên theo thiển ý thì điểm quan trọng cho người tu học không phải ở chỗ lựa chọn giữa nắm giữ hay buông bỏ, mà là phải biết vui nhận hậu quả của nó để học và tu sửa cho sự lựa chọn về sau.

    • Sở dĩ mọi sự có khó khăn vì chúng ta thường muốn mọi việc theo ý mình.
      Nhiều việc biết là không nên theo, mà tâm tư vẫn cứ chạy theo! Cái khó là chưa có thói quen dừng tâm lại. Bạn có nghĩ vậy không?
      Khi đủ sức tỉnh, chính mình biết việc gì nên dừng, thì đủ sức dừng.

Trả lời TL Hủy

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *